BOSS & SLAVE: [TRUYỆN] RANH GIỚI (Sáng Tác) - Chap 1

Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2014

[TRUYỆN] RANH GIỚI (Sáng Tác) - Chap 1

(Đây là lần đầu mình viết nên không khỏi có nhiều sai sót, mong nhận được các góp ý từ mọi người, nếu có nhiều phản hồi tốt thì mình sẽ viết tiếp các phần sau. Thank các bạn.)

RANH GIỚI


(CÂU CHUYỆN VỀ CHỦ NHÂN VÀ NHỮNG CHÚ CHÓ)


Tác Giả: TuấnBoss

Đây là FaceBook của tác giả (Admin của Blog này) để tránh việc nhiều người nghi ngờ tôi mạo danh: 









<<<
Từ “Ranh Giới” được dùng làm tên cho câu chuyện này được định nghĩa là nơi phân chia giữa hai miền cảm xúc hoàn toàn trái ngược nhau. Đôi lúc nó rất rọ ràng, nhưng đôi khi lại rất mơ hồ, lúc ẩn lúc hiện, rất khó để xác định được. Vậy thì có hay không cái ranh giới được bày ra giữa tình yêu và tình dục, giữa trái tim và thể xác. Những nhân vật trong câu chuyện tìm đến nhau vì một điều duy nhất là để thỏa mãn nhục dục cứ ngày đêm ám ảnh, đè nặng trí óc mình. Vậy thì vì đâu họ lại có một sở thích tình dục khác lạ đến như vậy ? Ranh giới thật sự giữa tình yêu cao cả và những nhục dục thể xác có được phá vỡ bởi sự chân thành? Câu chuyện này sẽ đem đến cho các bạn một cái nhìn nữa về Bạo Dâm và khám phá thế giới nội tâm của những con người thường được coi là “sống không có tình cảm”. Họ đáng trách hay đáng thương ? Hãy từ từ theo dõi câu chuyện được viết lên bởi cảm nhận của một con người còn rất trẻ.
TUẤN BOSS >>>

CHAP 1: BẮT ĐẦU CÂU CHUYỆN.

Nơi căn hộ sang trọng nằm trên tầng 40 của một khu chung cư cao cấp bậc nhất, nằm ngay vị trí đắt địa của thành phố, với hai mặt được ốp kính cường lực trong suốt, từ nơi đây, chủ nhân căn hộ vừa có thể nhìn thẳng qua bên kia sông Sài Gòn yên tĩnh đến lạnh người, vừa được ngắm nhìn cái nhộn nhịp, xa hoa của khu trung tâm bậc nhất Việt Nam. Ánh sáng chiều tàn hắt vào qua tấm kính làm rõ thêm làn khói thuốc từ tay một chàng thanh niên trẻ tuổi, đang ngồi trên chiếc salon đặt gần cửa kính, hai chân bắt chéo lên chiếc bàn nhỏ đặt bình hoa. Anh ta vẫn còn nguyên bộ đồng phục công sở chưa thay, với đôi giày bóng loáng đắt tiền. Đó là Trung, chàng thanh niên vừa mới bước qua tuổi 25 nhưng sở hữu tất cả những gì mà rất nhiều người luôn ao ước. Nhìn Trung, người ta khó có thể đoán được anh là người như thế nào ngoài việc thầm ngưỡng mộ body săn chắc của anh. Gương mặt ấy pha lẫn giữa sự nam tính của đàn ông nhưng lại thoảng chút dể thương của những teenboy mới lớn, hiếm khi ai đó nhìn thấy nụ cười trên môi Trung và có lẽ đã rất lâu rồi anh cũng không còn khái niệm về nó. Nhưng điều Trung tự hào nhất chính là đôi mắt, ai đó từng nhìn vào sẽ không thể nào thoát ra khỏi sự quyến rũ mãnh liệt từ nó. Trong đôi mắt ấy đôi khi thấp thoáng những ánh buồn man mác củau của tâm hồn, nhưng lại được che phủ bởi cái sắc lạnh, vô cảm luôn hiện hữu bên ngoài.
Không khí yên tĩnh bị phá vỡ bởi tiếng mở cửa rất khẽ của ai đó. Rồi người ta nhìn thấy bóng củ một chàng trai khụy xuống, vội bò bằng hai tay và đầu gối hướng về phía Trung đang ngồi. Chắc hẳn ai đó sẽ giật mình khi thấy cảnh tượng này, nhưng với Trung và chàng trai kia, đó là chuyện hết sức bình thường. Vừa bò đến sát chỗ Trung, chàng trai vội lên tiếng:
- Dạ, con xin lỗi cậu. GÂU.... GÂU.....GÂU....
Đáp lại là sự yên lặng đến rợn người của căn phòng, Trung vẫn ngồi đấy với điếu thuốc trên tay, không hề có một hành động nào cho thấy anh biết đến sự hiện diện của chàng trai.
- Dạ, cậu chủ tha lỗi cho con, con không dám về trễ nữa ạ ..... con xin lỗi cậu..........GÂU....GÂU.....cậu chủ......cậu chủ....GÂU GÂU......cậu....
Chưa kịp nói tiếng còn lại thì một cái tát trời giáng từ tay Trung in lên má chàng trai khiến cậu ngã lăng quay ra đất. Nhưng ngay lập tức, chàng trai vội trở về vị trí ban đầu, dường như cậu thừa hiểu, vị trí đó dành cho cậu đến suốt đời, và cậu tự nguyện như thế, cậu cam tâm suốt đời quỳ dưới chân Trung để làm một con chó đúng nghĩa cho cậu chủ mà cậu tôn thờ. Ngay sau đó lần lượt là những cái tát liên tiếp với độ mạnh không hề suy giảm, làm mặt cậu đỏ rực in dấu 5 ngón tay Trung trên đấy. Rồi sau đó là những trận đạp, đá từ bàn chân mạnh mẽ của Trung vào khắp các bộ phận trên cơ thể cậu. Tuy rất đau nhưng chàng trai không hề phản kháng, cậu chỉ biết co người lại chịu đựng cơn thịnh nộ của chủ nhân và liên tiếp van xin “ xin cậu tha mạng chó của con...xin cậu...á...á xin......cậu....”
Dường như cảm thấy đã đủ, Trung quay lại vị trí bình thản ban đầu, gương mặt không chút biến sắc, còn bên dưới, chàng trai cố gượng dậy vào đúng tư thế của một con chó không hơn không kém, 2 gối quỳ, 2 tay nắm chặt lại chống xuống đất như 2 chân chó, cặp mông căng tròn ưỡng ra tạo với lưng một đường cong đầy khiêu gợi, rất giống tư thế một con chó cái dng9 nứng l*n, mặt ngước lên, thè lưỡi dài ra như chó đang chờ xương từ chủ nhân. Đó là tự thế Trung bắt buộc tất cả slave của mình đều phải làm được, vì thế không cần quá ngạc nhiên khi con chó dưới chân anh lại chuyên nghiệp đến thế.
- “Tao dạy mày như thế nào Milu?” – Giọng nói Trung cất lên không chút cảm xúc, như chính cái vẻ mặt của anh lúc này.
- “Dạ. Cậu dạy con lúc nào cũng phải về nhà trước cậu, không mặc đồ, đeo xích vào rồi quỳ trước cửa đợi cậu, để khi cậu vừa bước vào cửa là có chó để sai bảo ạ.”...giọng chàng trai run run....”Dạ tại công ty có tiệc nên con không về sớm được, con quên....”. Nó gục đầu xuống không dám nói những từ tiếp theo khi nhìn thấy ánh mắt trung đầy lạnh lùng nhìn nó.
- “Mày quên gì ? Chắc mày cũng quên mày là chó nhà tao đúng không ? Vậy thì mày quỳ đó làm gì, đứng lên, lại đây ngồi kế tao cho giống người.” Giọng Trung vẫn đều đều không chút thay đổi. Chỉ có con chó của anh ấy thì đầy hốt hoảng vội bò lại ôm chân ông chủ mà van xin:
- “Xin cậu. Con nguyện suốt đời làm chó của cậu, cậu tha cho con lần này nha cậu, con...con không dám nữa ạ....GÂU GÂU GÂU.................GÂU GÂU GÂU”. Nó cố sửa thật lớn như khẳng định thân phận của nó trước Trung. Nó ôm lấy chân Trung mà không dám ngước lên nhìn dù là lén lút. Nó thừa hiểu Trung sẽ không bao giờ bỏ qua cho nô lệ bất cứ lỗi gì dù là nhỏ nhất, nhưng nó sẳn sàng nhận mọi hình phạt, chỉ cần Trung đừng đuổi nó đi, chỉ cần, nó chỉ cần làm chó nô lệ của Trung dù mọi thứ ra sao đi nữa.
- “Buông chân tao ra, mày được đụng đến nó bây giờ à ?” – Trung hỏi.
- “Dạ con không dám ạ”. Nó ngay lập tức trở về tư thế 4 chân, nó hiểu rõ Trung không thích nói lần thứ 2.
- “Mày tên gì?”
- “Dạ con tên Milu ạ”
- “Mày biết nói tiếng người sao tên lại giống chó vậy, ai đặt tên cho mày?”
- “Dạ. Con là chó của cậu chủ ạ. Tên con là do cậu đặt ạ. GÂU GÂU”
- “Vậy bây giờ mày thấy mày giống chó chưa, Milu ?”
- “Dạ....Dạ....” Nó như chợt nhận ra thứ gì.....giọng nó run run, gương mt85 đầy sợ sệt. “Dạ. Con xin lỗi cậu, con còn mặc đồ với chư đeo xích với đuôi ạ.....bây giờ con đi làm liện ạ”. Khi nó vừa định quay đi thì Trung ngăn lại.
- “Tao cho mày đi chưa”.
- “Dạ...Dạ...con....”
- “Con sao ? Xem ra hôm nay tao có nhiều thứ cần làm với mày đây.” Nói rồi Trung đứng lên, nhìn về phía con chó của mình đang quỳ mọp dưới sàn, co ro vì sợ sệt.
- “Dọn cho sạch chỗ này rồi bò vào phòng “Số 2” ”. Trung vừa nói xong rồi quay đi hướng về cửa phòng phía trước. Mặc con chó của anh đang nói gì.
- “Dạ. Tuân lệnh cậu chủ. GÂU GÂU” .
Khi nghe Trung nhắc đến tên căn phòng đó, nó hơi giật mình, vì nơi đó thật sự là nơi ám ảnh nhất của nó trong ngôi nhà này. Nhưng bây giờ nó phải nhanh chóng ngoan ngoãn dọn dẹp sạch chỗ Trung vừa ngồi với những tàn thuốc vươn vãi dưới sàn. Đương nhiên chó thì không có tay, thứ suy nhất nó sử dụng được là lưỡi để quét qua những tàn thuốc có kèm theo một ít bụi của giày ở đó, rồi nuốt hết vào bụng, liếm qua rồi nuốt hết tất cả những gì làm bẩn cái sàn theo lệnh chủ nhân mà không hề do dự. Đối với nó, đó được xem là một vinh dự rất lớn khi được trực tiếp phục vụ người mà nó tôn thờ, thậm chí có cả yêu thương. Dù yêu cầu đó có quái đảng, độc ác hay dơ bẩn thế nào, nó cũng cố làm cho bằng được để làm hài lòng cậu chủ.

2 nhận xét: